Thầy cô ơi !

   “Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm. Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô”. Những lời ca tiếng nhạc như đưa tâm hồn ta trở về một thời học trò áo trắng tinh khôi của những ngày xưa yêu dấu.

                                                          

              Đông lại về mang theo từng cơn gió lạnh nhưng tôi luôn cảm thấy ấm áp bởi tâm hồn luôn được sưởi ấm bằng tình thương của bạn bè và thầy cô. Những cơn gió lạnh heo hút kéo dài vẫn không làm chậm thời gian đang tiến gần ngày hiến chương nhà giáo. Truyền thống tôn sư trọng đạo chúng em xin kính dâng lên thầy cô những bông hoa tươi thắm, để bày tõ lòng tri ân và ngưỡng vọng đối với những người đã bắc cầu cho chúng em đến bên bờ tương lai và hạnh phúc.
 

            Với tình yêu thương bao la và lòng nhiệt huyết vô bờ bến, dù ngày hè nóng nực hay đêm đông lạnh giá thầy cô vẫn miệt mài soạn bài để cho chúng em những bài học hay. Thầy cô là người thợ khéo trong “vườn ươm nhân tài” ngày ngày “chăm lo vun xới” để cho cuộc đời trái ngọt cây xanh, những cây ấy sẽ bám rễ vào những mảnh đất quê hương toả mát cho cuộc đời.

                                                                                    
Thầy cô ơi !


          Chúng em biết: trắng là sắc màu của sự tinh khôi nhưng nó cũng nghiệt ngã khi vô tình làm bạc thêm mái tóc của thầy cô. Bóng dáng của thầy cô trên bục giảng với bụi phấn trắng bay làm lòng ai nức nở? Bài học cuộc đời và triết lí nhân gian thầy cô đều chắt chiu để dày dỗ chúng em nhưng... còn một điều thầy chưa kể thầy ơi!!! Năm tháng đã qua đi bụi phấn cứ vô tình làm bạc thêm mái tóc cô lớp bụi thời gian cũng như xoá mờ tất cả con người rồi sẽ trở về với cát bụi vĩnh hằng như tình yêu thương  của thầy cô giành cho chúng em vẫn còn đó như một diều bất diệt!

           
Thầy cô như người chở đò cần mẫn. Mỗi khi năm học kết thúc cũng chính là lúc những chuyến đò đã bắt đầu cập bến. Một chuyến đò với biết bao công sức và tâm huyết. Một chuyến đò chở biết bao tri thức, tình cảm mà thầy cô muốn gửi vào mỗi chúng ta. Hẳn trong cuộc đời không ai có thể quên được.
 
           Thầy cô biết không? Chúng em sợ một ngày đóng gói tất cả những kỷ niệm học trò vào quá khứ hay cất vào trong cuốn lưu bút; sợ trái tim không còn biết hồi hộp trước khi lên bảng trả bài; con đường dưới chân em không còn là con đường đến lớp... mà bước vào cuộc đời rộng mở với bao khó khăn và thử thách để rồi chợt rưng rưng nơi khoé mắt khi nhớ về những lời dạy bảo của thầy cô:
          
            Xin được mang theo tình yêu thương ấy để làm lẽ sống, làm hành trang trong cuộc đơì rong ruổi kiếm tìm hạnh phúc và tương lai. Tình yêu ấy chính là động lực, là mái chèo để giúp con thuyền của chúng em trên dòng sông đời vượt qua tất cả, neo đậu được bến bờ ước mơ ! Những gì thầy cô dạy, chúng em xin khắc vào sâu thẳm trái tim, để rồi dù dòng đời có biến đổi chúng em vẫn nhớ đến những người cha - người mẹ thứ 2 này!
 
Thảo Vy
File đính kèm :

Đăng bình luận